Hoa khôi Nam Em: Tôi đẹp kiểu Hoa hậu nên chỉ người lớn tuổi mới thấy được – “Ngày xưa tôi đi học cũng chẳng được bạn trai nào thích bởi vì không hợp gu của họ. Họ lại thích kiểu hot girl, còn tôi thì đẹp kiểu Hoa hậu…”, Nam Em đã chia sẻ.

Hoa khôi Nam Em: Tôi đẹp kiểu Hoa hậu nên chỉ người lớn tuổi mới thấy được

hoa-khoi-nam-em

Nam Em nổi tiếng là một trong số những người đẹp “sạch” và lại ngoan hiền nhất showbiz Việt. Không chỉ có một đời tư bằng phẳng, cô lại còn tích cực tham gia vào các hoạt động thiện nguyện vì cộng đồng và môi trường.

Sau khi cô đạt được nhiều thành tích cao ở các cuộc thi nhan sắc, Nam Em đã lui về trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội để mà nâng cao kiến thức nghề nghiệp của mình. Tuy nhiên, cô vẫn còn lấn sân nhiều lĩnh vực khác nhau, từ ca hát, và đóng phim cho tới kinh doanh.

Tại buổi giao lưu cùng với báo Thể thao và Văn hóa, Nam Em lần đầu chia sẻ về những quan điểm nghệ thuật của mình, cũng như những câu chuyện về đời sống cá nhân.

Đã từng bị hỏi có bỏ tiền mua giải không

Hoa hậu Trái đất là một cuộc thi rất hay, và có tính chất bảo vệ môi trường. Bản thân của tôi cũng rất thích màu xanh lá cây trong cuộc thi này và nó cũng hợp mệnh với tôi. Đó chính là lí do tại sao tôi được bổ nhiệm làm giám đốc của Miss Earth Việt Nam để mà đề cử thí sinh tham gia vào Miss Earth thế giới.

Tôi rất vui và cũng hài lòng về bản thân bởi vì đã bổ nhiệm được Hà Thu đi thi năm nay. Tính trên bảng xếp hạng thì cô ấy cũng chỉ đứng thứ 2 sau Philipphines.

Tôi không áp lực mà lại thấy rất thích vị trí giám đốc này. Đôi khi mình lại không có duyên làm Hoa hậu thì lại có duyên chọn Hoa hậu. Tôi mong Hà Thu sẽ lọt vào top 4 năm nay, một vị trí mà tôi mong muốn sẽ đạt được nếu như quay trở lại.

hoa-khoi-nam-em-1

Tôi thì hạn chế tiếng Anh cho nên không qua được phẩn ứng xử, còn với Hà Thu lại giỏi hơn cho nên tôi mong cô ấy sẽ chiến thắng.

Về việc tại sao tôi lọt top cao trong các cuộc thi Hoa hậu thì xin kể một câu chuyện. Vào ngày khai trương nhà hàng của mình, tôi đã có mời một số giám khảo về. Họ có nói rằng, tại sao tôi không phải là gương mặt sáng nhất, bước đi đẹp nhất hay là có hoạt động tốt nhất mà cũng lại được lọt top.

Liệu rằng tôi có bỏ tiền mua giải không? Nhưng mà thực ra, tôi được nhìn nhận ở tình thương và với trái tim của mình.

Mọi thứ tôi làm chính là thật, chứ không có diễn trước ban giám khảo. Đó chính là điểm cộng lớn nhất cho tôi. Họ đã biết được điều đó khi giấu kín thân phận để mà đi theo chúng tôi tại những hoạt động của cuộc thi. Lúc đó, ai cũng tưởng họ là những người bình thường cho nên bộc lộ hết cá nhân mình.

Tôi cũng nhìn thấy điều tương tự ở Hà Thu. Dù cho lớn tuổi hơn, nhưng mà cô ấy vẫn chịu khó lắng nghe tôi. Cô ấy cũng luôn giúp đỡ tôi những lúc khó khăn.

Đội vương miện rồi lại bị tham vọng đẩy tới đỉnh điểm

Hoa khôi Đồng bằng Sông Cửu Long cũng là cuộc thi đã làm thay đổi cuộc đời tôi nhiều nhất. Đó chính là sự thay đổi suy nghĩ chứ không phải là vị trí, chỗ đứng.

Cách đây khoảng 2 tiếng đồng hồ, tôi đã gục xuống bởi vì stress và cô đơn. Tôi cần có một người ở bên mình để chia sẻ như ở trong phim Hàn Quốc vậy. Nhưng mà đời không như phim, và tôi cũng đã lau nước mắt để tự đứng dậy. Cuộc đời này có sướng hay khổ thì do mình quyết định thôi. Với suy nghĩ này, trước đây tôi cũng không có

Ngày xưa tôi khi đi học chẳng được bạn trai nào thích bởi vì không hợp gu của họ. Họ lại thích kiểu hot girl, còn tôi đẹp theo kiểu Hoa hậu cho nên chỉ những người hơn tuổi mới thấy được.

Tôi hay tham gia vào hoạt động trường cho nên được một thầy makeup để ý. Một ngày nọ, ổng đã gọi tôi tới để makeup, mặc áo dài và rồi đeo vương miện cho tôi. Đến lúc nhìn vào gương, thì tôi mới giật mình và cũng nhìn nhận được mình nên đứng ở đâu. Lúc đó, thầy đã bảo tôi nên thi Hoa hậu, và thế là tôi đi luôn.

hoa-khoi-nam-em-2

Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ rằng cuộc sống buồn quá cho nên đi thi cho bớt chán thôi. Những suy nghĩ ngây thơ đến như vậy làm cuộc sống của mình sẽ trở nên vô tư, nhẹ nhàng hơn.

Tôi đi thi còn phải tự makeup, rồi đi ở trên sân khấu rất thoải mái. Bởi vì không đặt nặng giải thưởng cho nên nó tự đến với mình. Trong khi đó ở xung quanh, họ cứ đồn đoán rằng cô này mua giải, cô kia mua giải thì tôi cũng mặc kệ.

Khi tôi được đăng quang ngôi vị cao nhất, điều mà làm tôi sung sướng đó là 30 người còn lại đều vỗ tay chúc mừng tôi.

Nhưng mà đội vương miện rồi, thì tôi lại bị tham vọng đẩy lên tới đỉnh điểm. Cuộc sống của tôi cũng khác hẳn ngày xưa, khi lần đầu chạm chân vào showbiz, và bước tới thế giới của cái đẹp.

Lúc đi thi Hoa hậu Hoàn vũ, tôi cũng chảnh lắm. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn cái cảm giác bị mất đi sự ngây thơ, và hồn nhiên khi kì vọng vào cuộc thi cũng ngày càng lớn mà kết quả lại không như ý.

Bây giờ, tôi đã trưởng thành hơn nhiều. Trong tôi cũng chỉ còn lại 10% của ngày xưa, còn lại thì thay đổi hoàn toàn. Trước đây, tôi lại cực kì nhút nhát. Dù cho học nghệ thuật, nhưng mà tôi vẫn sợ lên trả bài, và lười ra khỏi chỗ. Đi mua bánh cũng đều phải nhờ mọi người, không thì lại nhịn đói luôn.

Hồi bé, thì tôi suốt ngày chơi với heo, nói chuyện cùng với heo. Ngày tết, người ta đi sắm sửa đi chơi thì tôi chỉ ở nhà chơi cùng với heo.

Nhưng mà dù sao, tôi cũng được nhiều hơn là mất. Có thể bây giờ cũng không còn thoải mái, vô tư như ngày xưa, nhưng mà tôi vẫn được yêu quý bởi vì tôi luôn hết mình đối với mọi người và công việc. Điều này khiến cho mọi người cũng hết mình với tôi.

Âm nhạc không phải do học nhiều mà là do cảm nhận

Tôi thích nghệ thuật từ khi năm 3 tuổi, lớn lên thì lại nghiện luôn. Trong lúc các bạn bè nghiện game thì tôi lại nghiện nghệ thuật. Nhiều khi lại bị nhốt trong phòng, tôi đã khóc lóc, và đạp cửa đòi đi học bằng được. Tuổi thơ của tôi chính là những tháng ngày học múa, và dựng bài nhảy các kiểu. Đây chính là ước mơ của tôi cho nên tôi đi bất chấp hết.

hoa-khoi-nam-em-3

Đó là lí do tại sao tôi thi vào trường Văn hóa nghệ thuật Quân đội. Sau khi đã đăng quang, tôi tiếp tục quay về học ở trường.

Một người nổi tiếng mà khi đi học thì hơi khó chịu bởi vì không được tự nhiên, và thoải mái. Mọi người cũng đều giữ khoảng cách với tôi.

Tôi nghĩ rằng, âm nhạc không phải do học nhiều mà là do cảm nhận. Nhiều người cũng còn nói, giờ hát kĩ thuật nhiều không có ai nghe đâu. Như chị Hồ Ngọc Hà hát vẫn có nhiều người nghe bởi vì hát như xé ruột, xé gan.

Bản thân tôi cũng đã hạn chế học thanh nhạc nhiều bởi vì sợ bị kĩ thuật nhiều quá khiến cho mọi người tưởng mình hát như đang trả bài. Tôi đã học theo những người mình thần tượng như là Celine Dion.

Bây giờ tôi cũng tự tin hơn về khả năng ca hát của mình. Nghe nhiều, và học nhiều thì tự nhìn thấy mình giỏi hơn.

Chọn đàn ông có chiều sâu chứ không chọn ngoại hình hay là sự nghiệp

Khi đi học, tôi cũng thấy ai cũng đều có sự sân si. Họ cũng sẽ tìm cách moi móc cái xấu của mình để mà làm mình mất tinh thần. Nhưng mà tôi cảm ơn những người đó bởi vì họ đã giúp tôi chỉ ra cái không được để sửa đổi. Tôi không hoàn hảo cho nên sẽ cố gắng phấn đấu để được công nhận về năng lực nghệ thuật của mình.

Nhiều lúc tôi tham quá, cứ thích là sẽ làm, là theo đuổi cho nên bị mệt mỏi, và chán nản. Chịu đựng nhiều quá rồi lại tức nước vỡ bờ, tôi lại thường đóng cửa phòng khóc cho thật đã rồi thôi. Khóc xong thì tôi lại bật nhạc Phật lên, rồi nghe các bài giảng kinh Phật để được hiểu sâu hơn.

hoa-khoi-nam-em-4

Tôi nghĩ, dùng nỗi buồn để làm thú vui cũng sẽ rất hay. Tôi cũng thấy vui hơn sau khi buồn. Khủng khiếp nhất đối với tôi không phải lúc buồn mà lại là trạng thái vô cảm, và không biết mình buồn bao nhiêu.

Tôi hạnh phúc nhất là những lúc vượt qua bản thân, và làm được những điều mình nghĩ mình sẽ không làm được. Lúc đó, tôi lại còn ngưỡng mộ chính bản thân mình.

Thời gian tham gia vào Miss Earth, cảm giác của tôi lại rất choáng ngợp, khi mà đứng giữa 94 quốc gia, đứng mà lại không có chỗ đứng, cơ hội thì lại cực kì nhỏ bé. Lúc đó, tôi cũng chỉ biết nghĩ về gia đình, về cảm giác sung sướng khi được trở về Việt Nam. Tôi cũn nhớ mọi thứ của Việt Nam khủng khiếp.

Đến giờ, thì tôi vẫn còn hứng thú với những cuộc thi sắc đẹp. Nhưng mà giờ chưa phải lúc. Tôi cũng sẽ đợi 3 năm nữa, khi đủ 24 tuổi, thì tôi sẽ thi tiếp. Trên thế giới, đó chính là độ tuổi thích hợp nhất cho một Hoa hậu. Lúc đó, tôi cũng đã học xong và có đẩy đủ kinh nghiệm.

Đặc biệt, tôi cũng sẽ cố gắng học tiếng Anh để mà thi tốt hơn. Cảm giác khi không nói được tiếng Anh rất khó chịu, và bức bối.

Khi chọn người yêu, tôi cũng không chọn ngoại hình bên ngoài hay là sự nghiệp. Tôi rất thích một người đàn ông có được chiều sâu, để hiểu được mình và khiến cho mình thích thú khi nói chuyện.

Có nhiều anh chàng đẹp trai đã tìm đến tôi, nhưng mà tôi không thấy có cảm xúc. Cũng đã có nhiều người đàn ông thành đạt, nhưng mà khiến tôi cảm giác chưa đủ lớn để nói chuyện cùng với họ.

Thế cho nên, hiện tại tôi cũng chưa muốn yêu, bởi vì bận rộn với công việc và chưa tìm được một người phù hợp. Khi yêu, tôi cũng hay bị cuốn theo và cũng quên mất mình là ai. Giống như trên cả thế giới bỗng chốc thu bé lại chỉ bằng một chàng trai, cho nên không thể nào tập trung làm việc được.

Tôi cũng không có phải người chọn bạn mà chơi. Chỉ cần có ai tốt với tôi thì tôi cũng đối xử với họ bằng cả trái tim, chứ tôi cũng không quan trọng vị trí hay giàu nghèo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*